Từ phòng trọ 15m² đến nhà máy riêng
Tôi kể bạn nghe, vì tôi đã đứng đúng chỗ bạn đang đứng
5 giờ 30 sáng. Tôi rời căn phòng trọ 15m² khi đứa nhỏ 3 tuổi còn chưa dậy. Đi cả ngày, tối về con đã ngủ. Có những tháng tôi không nhìn thấy mặt con lúc thức.
Suốt 4 năm tôi chạy sale phân bón thị trường: 100–200km mỗi ngày, gặp vài khách lạnh, năn nỉ mãi mới được một hai đơn. Bán được hàng thì vướng công nợ — có khoản mất trắng, đòi mãi không ra. Tôi bán giỏi hơn từng năm, nhưng cuộc đời không khá hơn từng năm.
Rồi một ngày tôi nhận ra một sự thật lạnh người: tôi đang trồng cây trên đất của người khác. Mọi khách hàng tôi gây dựng, mọi uy tín tôi đổ mồ hôi tạo ra — đều mang tên công ty, không mang tên tôi. Tôi bán càng nhiều, tôi càng làm giàu cho một cái tên không phải của mình.
Nên tôi bước ra. Tôi xây thương hiệu riêng, rồi xây hẳn nhà máy — Yimex, tại KCN Thái Hòa, Long An. Cùng năng lực bán hàng cũ, cùng những khách hàng cũ — nhưng lần này mọi thứ mang tên tôi. Cuộc đời tôi đổi từ đó.
Bây giờ tôi làm một việc: mở đúng cánh cửa mà ngày xưa không ai mở cho tôi. Nhà máy thường chỉ nhận đơn 100–200 triệu — tôi chủ động nhận đơn từ 10 triệu cho anh em khởi nghiệp, vì chính tôi đã từng bị cái rào cản vốn đó chặn lại. Mục tiêu của tôi: xây một cộng đồng 10.000 người khởi nghiệp phân bón có thương hiệu của riêng mình.
“Làm công ăn lương sẽ không giúp chúng ta giàu lên được. Vì tôi đã ở trong đó, khi tôi nói ‘tôi hiểu anh chị’ — đó là sự thật, không phải marketing.”
